Tết Nhớ Quê Nhà – Nguyên Hạ – Lê Nguyễn

tet-phuclocthoNhững ngọn gió hắt hiu trong buổi chiều cuối năm nơi đây làm lay lắt hồn kẻ xa quê thêm khắc khoải …
Một mình dạo qua khu chợ Tết của người Việt nơi tôi đang sống vào buổi chiều cuối năm, không mục đích, không mua sắm, chỉ là muốn tìm lại chút dư hương của những ngày xưa cũ nơi quê nhà, một buổi chợ chiều ba mươi tết, buổi chợ cuối cùng của một năm … sao giống như cảnh đời mà mỗi con người mang kiếp đời xuôi ngược đã đi qua …
Kìa là những chậu hoa cúc vàng gãy nát, bên cạnh những bao bì gỡ bỏ chưa dọn dẹp, cùng với những sạp kê thêm bày bán những hàng phục vụ cho những ngày tết … Những người bán hàng cũng vội vã dọn dẹp hàng hóa để trở về nhà.
Không còn kẻ tất bật chạy mua những món hàng ế ẩm với giá được rẻ với số tiền kiếm được muộn màng hòng về kịp buổi đón giao thừa bên gia đình với sự mừng vui của đàn con trong những gia đình nghèo khó …
Hình ảnh tôi đã từng nhìn thấy nơi quê hương tôi … của những ngày xa mờ còn ghi mãi trong ký ức.

Cũng thời khắc chập choạng của buổi chiều ba mươi tết, những thời khắc chờ đón năm mới sắp bước sang, khi mọi người tề tựu bên nhau chờ đón ông bà, mâm cỗ đã được chuẩn bị xong, những giấy tiền còn vương mùi khói tỏa, khi những bộn bề của một năm cũ sắp giũ sạch vào lúc nửa đêm…

Giây phút thiêng liêng này, nếu ai đó chỉ một mình lặng thầm với nỗi buồn xa xứ, một mình chiêm nghiệm lại những thăng trầm của một năm qua hay suốt chặng đường trong cuộc đời … dẫu thành công hay thất bại, lòng vẫn buồn và ray rứt một niềm riêng … và mới cảm thông cho những con người xa quê vì sao năm nào cũng chen lấn dốc hết hầu bao của chặng đường sau lưng với bao cay đắng cuộc đời vẫn tìm về bên những người thân còn ở lại … để được ấm áp bên khung cảnh thiêng liêng nơi xứ sở mình, đem những đồng tiền kiếm được bằng đôi tay và khổ nhọc ra vung vãi …
Sau khi trở lại xứ người lại âm thầm làm kiếp con tằm, thật đáng thương hơn là mỉa mai chê trách, nhưng có mấy ai chê trách những đứa con xa trở lại nhà…

Chiều cuối năm là một khoảng lặng dịu êm của tâm hồn … nhìn lại mình và những dâu bể của cuộc đời.
Bên tay lái tôi lặng thầm nhẩm lại những được mất của năm qua
Năm tuổi với những may rủi cuộc đời phải có“.
Cũng đã bao chiều ba mươi tết đã đi qua trong cuộc đời, tuổi trẻ đã theo những chiều cuối năm vụt biến … một thời xa xưa nơi quê nhà như một giấc mộng thoáng qua và vụt mất, còn chăng chỉ là nỗi nhớ tiếc vào những buổi chiều xuân.

Biết bao chiều ba mươi tết đã đi qua, tuổi trẻ đã đi qua và tuổi già với bao nhiêu nỗi niềm nhớ tiếc.
Biết bao lần đón giao thừa một mình nỗi buồn xa xứ … Và bây giờ vẫn nỗi buồn của kẻ ly hương.

Trên chặng đường trở về nhà … kiếng xe xuống thấp cho ngọn gió hắt hiu vờn nhẹ lên mắt môi khô khốc
nỗi nhớ quê hương bùng lên quắt quay trong lòng, qua những chặng đường tối đen của một chiều ba mươi tết, nhớ thương nhiều đất nước tôi và mái nhà xưa bên kia bờ đại dương xa thẳm …
Thành phố Quy Nhơn với biết bao kỷ niệm …Tôi lớn lên và có biết bao người thân, bạn bè và tình yêu cùng nỗi buồn vui bỏ lại …
Những giao thừa, những cái tết bên mẹ bên cha, bạn bè tôi và những hẹn hò ngày cũ … chỉ còn là nỗi nhớ mỗi Xuân về.

Khi trời đêm đang lấp lánh vạn vì sao…
Khi đó – nơi quê tôi là buổi sáng
Khi trong tôi ngập tràn nỗi buồn vô hạn
Giao thừa đây – Mồng Một chốn quê tôi

Ở đây vào những ngày giáp tết, không nhìn thấy cành Mai vàng rung rinh trong gió Xuân chở sau những chiếc xe rất vội, không nhìn thấy những cành hoa Đào khoe lộc biếc, những vạn thọ vàng ươm bên lối ngõ…
Không thấy cảnh rộn ràng dọn dẹp cổng trước vườn sau, không nhìn thấy nỗi lo toan tính toán của những cặp vợ chồng lo trang trải trứơc sau … Ki cóp những đồng tiền góp nhặt để lo toan cho những ngày năm mới…
Mà ở đây:

Khi gió đông thôi xáo xác ngoài song
Hoa chúm chím trên cành cao lộc biếc
Khi trong ai nhuốm nỗi buồn thê thiết
Là quê nhà đã bước đến giao thừa.

Nhớ cánh én năm xưa bay lượn trên cao vào những buổi chiều xuân nơi đất mẹ … như lẩn khuất trong lòng người xa cố quận, chợt bâng khuâng chao đảo giữa buổi chiều Xuân nơi đất lạ không chút hương Xuân chỉ thấy lòng người viễn xứ ngậm ngùi, cay cay nơi chóp mũi vào mỗi buổi chiều Xuân. Nỗi nhớ quắt quay đã bao lần lập đi lập lại, đã bao lần của những người xa quê khi mỗi lần tết đến …

Tuy đủ đầy những món hàng cho ngày tết cũng giông giống như của ngày xưa … nhưng nỗi nhớ quê hương vẫn thê thiết trên từng chân tơ kẽ tóc … nhớ nhớ lắm mái nhà xưa và những người thân ở đó.

Bỗng trong ta xin một điều ước nguyện:
Được trở về – xuôi thuyền ngược trên sông
Được làm chim vượt biển lượn trời đông
Về cố xứ – tưng bừng xuân quê mẹ

Tôi trở về nhà bên mâm cơm cúng rước ông bà chiều ba mươi tết.đã sẵn sàng
Sáng hôm nay tôi đã chuẩn bị sẵn mâm cơm cúng rước ông bà cho buổi tối hôm nay trước khi rời nhà,
Cũng vẫn các món y như ngày xưa mẹ tôi đã làm :

Nồi thịt kho với trứng,” tạ ơn trời đất có đủ thịt thà cho cả năm no đủ …”
Bát canh khổ qua nhồi thịt ” ăn cho cái khổ nó qua đi”
Những nem chả, bánh mứt, bông hoa, hương thơm của ly trà thơm và khói nhang lan tỏa …

Vợ chồng tôi thắp hương lên bàn cha mẹ … với lời khấn hứa cùng mẹ cùng cha, cùng ông bà tổ tiên…

Tôi thầm thì với cánh chim ngoài cánh cửa:

Xin nhắn gởi cánh chim về nói hộ
Bạn bè tôi và những kẻ thân yêu
Chiều cuối năm – buồn tha thiết muôn chiều
Năm tháng lụn – bến sông xưa nhớ mãi.

Atlanta Feb. 6th 2013
Chiều cuối năm Nhâm Thìn
Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s