Chiếc Võng – Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

chiecvongThời gian nào trống trải, thời gian nào êm trôi…Tôi vẫn cho mình được những phút giây êm ả nhất trong cuộc đời, những thư thái có được qua bao chặng đường dài làm việc không ngơi nghỉ.
Tôi đặt nỗi lòng tôi lên đầu võng, thả nổi cõi lòng trên chiếc võng đong đưa, lưng man mát tựa như trôi lơ lửng giữa tầng mây, nhăm nhắm hai con mắt với nỗi rưng rức của điệu ru hời bãng lãng..

Nỗi nhung nhớ quay trở về những ngày xa xưa ấy…
Cũng trên chiếc võng ngày nào của mẹ tôi và chính tôi là đứa bé thơ trong vòng tay mẹ, đứa bé thơ được bàn tay mẹ ấp yêu … miệng ngậm vú và bàn tay bé xíu, trẻ thơ ngọng nghịu lẩy hờn.
Đứa bé bỗng một ngày vươn mình thế chỗ cho người mẹ quê ngày ấy …
Cũng trên chiếc võng ấp yêu đứa bé ngày nào … giờ cũng là mẹ của người ta, cũng trên chiếc võng với những chiều lạc vào cõi hoang mê … người mẹ trẻ miệng à ơi hát ru con với những bài ca dao, những câu ru hời … ngày xưa mẹ ru còn nhớ đượcvà chép cả lên môi những lời ru vừa mới nhú:

Võng xưa vẫn nhịp ru hời
Con ơi…con hãy nhớ lời mẹ ru
Chớ vương những chuyện buồn thương
Con mau ngoan ngủ…đừng vương vấn lòng.

Tiếng ầu ơ ru con ngày xưa của mẹ, kẽo kẹt tiếng võng ru vào những buổi trưa hè nơi thôn dã.
Rồi tiếp nối vào những đêm trăng tỏ, dưới hàng hiên rợp bóng của tàng cây trứng cá chao nghiêng…đứa bé ngày xưa rời vú mẹ cùng chị em ngồi nghe hóng chuyện vào những đêm trăng tỏ, tai lắng nghe bà kể chuyện “Ông trăng”
Vầng trăng sáng lung linh đầu làng cuối ngõ, tiếng giun dế nỉ non vẳng lại từ xa, tiếng chó sủa vang vọng như tấu khúc nhạc buồn muôn thuở của đêm trường nơi thôn dã, thê thiết suốt canh thâu.
Nằm ngửa mình trên chiếc chõng tre ngắm nhìn vầng trăng sáng soi khắp nẻo….trăng sáng soi vành vạnh có chú cuội ngồi mơ thấy bóng Hằng Nga … và tháng nào cũng là vầng trăng ấy treo lửng lơ … trăng tròn rồi trăng khuyết.
Bây giờ đứa bé ngày xưa … lặng thầm đặt nỗi buồn lên chiếc võng, chiếc võng đem từ một làng quê xa đến nơi chốn xa lạ không một hình bóng quê hương, chỉ còn vướng vất nỗi buồn thương và vọng nhớ tiếng ru hời

Nỗi buồn tim tím gọi sầu
Nỗi nào héo úa tựa đời long đong
Nỗi nao bãng lãng phiêu diêu
Nỗi ngây ngất phủ- nửa vơi – lại đầy

Tôi ngồi mãi chỗ ngồi tôi thường ở đó, ly trà thơm nửa vơi, nửa nhạt, dõi mắt chờ vầng trăng khuyết hay tròn của người ta, ánh trắng sáng chói to quá là to … không giống vầng trăng nơi quê mẹ ngày nào.

Trăng treo lơ lửng giữa trời
Trăng nghiêng ngửa đổ – nửa đầy nửa vơi
Trăng nằm chênh chếch không duyên
Trăng sao to quá – bằng năm bằng mười …

Tôi thẫn thờ ngồi nhìn ly trà nguội lạnh, mặc cho hai con chó thân quen cấu cào vào chân tôi như nhắc nhở “chủ nhân sao cứ ngồi mà không dắt chúng ra sân nô đùa bên những cây cao với những chồi non mới nhú”.
Tôi ngồi xuống một góc sân bên cạnh những bông hoa đang nở bung trên các cành không sắc lá.
Đông đã tàn nhưng còn vương vương hơi lạnh của tiết đông … ngày mai, ngày kia mùa xuân đang chớm chở trở lại trên sắc thắm của những bông hoa ngập tràn trên vũ trụ.
Đưa tay vuốt nhẹ làn tóc rối với bàn tay còn chở lạnh trời đông … ngày mai trước ánh mặt trời, mái tóc xưa lại chen thêm nhiều sợi bạc … âm điệu thời gian tấu khúc chơi vơi.
Mùa Xuân chở theo mùa Phục sinh râm ran trên những cành non lộc biếc, khi tất cả các loài hoa cùng nở rộ là đúng ngày Phục sinh, năm nay mùa Xuân đến sớm và ngày Phục sinh rơi vào cuối tháng ba.
Khi những chiếc lá non mơn mởn tranh lấy chỗ ngồi của những cánh hoa tàn rơi xuống cội … mùa hạ đã đến rồi dưới nắng vàng óng ả ngoài kia , bên trong cánh cửa tôi lo sợ cho những chiếc lá xanh sớm bàng hoàng lìa cành rơi xuống cội …
Ánh trăng treo và những sáng trăng rằm không còn là nỗi háo hức của ngày nào , nằm vắt mình trên chiếc võng ngắm ánh trăng soi.
Tôi vẫn thầm mong cho mùa đông chậm đến, tôi cũng muốn đưa tay níu kéo lại thời gian, mỉm cười trong gương với hy vọng không nhìn thấy dấu thời gian trên mắt môi với vết chân chim cày bừa theo năm tháng …
Tôi luôn muốn nghe lại những lời ru xưa cũ

Vẳng bên tai tôi … tiếng ru hời của những ngày xưa xa lắc…
Những đứa con tôi không còn nhớ bài ca dao của me ru con
Những đứa trẻ cháu tôi không biết nghe tiếng ru hời,
Ru giấc ngủ thiên thần bằng tiếng máy ru êm.
Tôi nghiêng mình nằm trên chiếc võng … đu đưa:

Nghiêng vai đổ gánh tình sầu
Mới hay hồn vẫn … nặng vai phiêu bồng

Atlanta March 1st 2013
Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s